Vậy là tôi sắp phải xa anh. Anh sẽ đi công tác ở Hải Phòng khoảng 1 năm. Hà Nội – Hải Phòng không phải là một khoảng cách quá lớn, nhưng với một kẻ đang yêu như tôi, thì chỉ cần ngoài bán kính 20 km, đã thấy xa rồi. Hai năm trời yêu anh, tôi vẫn quen hàng ngày được nhìn thấy anh, được cùng anh ăn bữa tối, được ngồi sau xe anh đi khắp các phố phường Hà Nội.
Cũng thỉnh thoảng, anh phải đi công tác, thậm chí là đi thành phố Hồ Chí Minh hoặc ở nước ngoài, nhưng đó chỉ là những chuyến đi ngắn ngày. Còn sắp tới, nghĩ tới đó, tôi bỗng thấy nhớ anh da diết!
Tôi quyết định lập cho anh một địa chỉ thư điện tử, một nick chat để tối tối, anh và tôi sẽ trò chuyện với nhau, sẽ nhìn thấy nhau qua webcam. Hai đứa lượn ra phố Trần Đại Nghĩa, mua một laptop, một webcam, một tai nghe để sắp tới anh mang đi. Tôi đã hướng dẫn cho anh cách vào hòm thư, cách mở nick, cách để avatar, treo status. Tôi còn hướng dẫn anh cách chỉnh sửa phần format, IMvironment, cách share ảnh, gửi file, nhận file, chat voice, webcam...